Vùng đất Kim Sơn trước đây là một vùng đất ven biển hoang vắng. Vào năm 1829, Nguyễn Công Trứ trên đường đi khai khẩn đất hoang đã đặt chân tới đây và đặt trên cho vùng đất này là Kim Sơn. Ông đã biến vùng ven biển rộng lớn, phì nhiêu này thành một vùng ngô, lúa và cói. Vào những năm 1950, người dân nơi đây đã mở rộng diện tích trồng trọt lên 4.000 ha, trong đó có 200 ha chuyên trồng cói.
Nghề dệt cói của Kim Sơn đã tồn tại hơn một thế kỷ. Các thợ thủ công nơi đây được mệnh danh là những nghệ nhân lành nghề, nổi tiếng bởi kỹ năng thuần thục và sự linh hoạt của họ.
Nhiều năm qua, những người thợ thủ công của Kim Sơn vẫn duy trì sự sáng tạo và nhiệt huyết của mình với nghề dệt cói để có những thiết kế sản phẩm mới, thỏa mãn sở thích của xã hội đương đại. Những người dân nơi dây coi nghề dệt cói là di sản của tổ tiên để lại và có thể kiếm sống từ nghề này. Với mỗi con người Kim Sơn, tình yêu với nghề dệt cói đã ngấm vào máu.
Cói có tuổi thọ tương tự như cây lúa, cũng cần xới đất, làm cỏ và bón phân. Vụ thu hoạch cói rơi vào tháng 6 và tháng 11 hàng năm. Chất lượng cói phụ thuộc vào độ mặn của nước. Trong tất cả các sản phẩm của Kim Sơn, chiếu cói được ưa chuộng nhất. Người thợ làm cói phải lựa chọn kỹ càng những cây cói có chất lượng tốt, sau đó chẻ thành từng sợi và phơi dưới nắng để tăng độ bền và màu sắc. Khó nhất của quy trình là dệt các họa tiết hoa văn đan xen với nhau trên chiếu.
Trồng, chăm sóc, thu hoạch cây cói và biến chúng thành những sợi trắng, bền để dệt chiếu là công việc hàng ngày của người dân nơi đây. Có nhiều bước trong việc chuẩn bị chỉ cói. Đôi khi người thợ phải bỏ dở bữa cơm đang ăn của mình để mang cói vào trong nhà nếu trời mưa.
Mọi làng quê ở huyện Kim Sơn đều làm nghề dệt cói. 20 làng nghề đã được chính thức công nhận với tổng số 5.000 doanh nghiệp, xưởng, hộ gia đình tham gia. Chiếu cói Kim Sơn và các sản phẩm thủ công khác được tiêu thụ tại 20 quốc gia và vùng lãnh thổ trên thế giới.