Svetlana Nguyễn và chồng là Nguyễn Văn Thắng kết hôn tại Kiev năm 1988 trước khi Liên Xô sụp đổ năm 1991. Họ định cư ở Ukraine cho đến khi anh Thắng quyết định trở về Việt Nam vào năm 2001. Sau một cơn đột quỵ xảy ra tại Việt Nam, Svetlana đã theo chồng đến định cư tại một đất nước mới với nền văn hóa mới, nơi cô thậm chí còn không nói được ngôn ngữ bản địa.
Svetlana Nguyen đã mở một quán cà phê nhỏ phục vụ món ăn Nga tại nhà của họ trên đường Ngọc Khánh vào năm 2004 và họ đặt tên là Cafe CCCP (tiếng Nga có nghĩa là Liên bang Xô Viết). Họ sử dụng biểu tượng của Liên Xô cũ cho logo của mình, và trên bảng hiệu, họ in hình ảnh của Karl Marx, Friedrich Engels và Vladimir Lenin. Như thể số phận đã sắp đặt từ lâu, quán cà phê kiêm nhà hàng này nằm trong khu dân cư mang tên Viện Mác-Lênin trước đây dành cho cán bộ công nhân viên của viện
Họ có ba người con và kiếm thu nhập từ việc bán món Nga cho cộng đồng địa phương, nuôi con và trang trải các khoản viện phí khi anh Thắng bị một loạt các cơn đột quỵ và sức khỏe của anh ấy giảm sút gần đây.
Tại quán café này, du khách có thể tìm thấy những món Nga truyền thống như cháo sữa, mỡ lợn muối hay khoai tây luộc. Ngoài ra, nhà hàng còn phục vụ món súp borscht rất ngon. Nhiều du khách, những người đã từng học tập và làm việc tại Liên Xô cũ thường tìm đến đây để tìm lại ký ức một thời tuổi trẻ của mình.
CCCP không phải là một nhà hàng tiêu chuẩn mà bạn thường mong đợi. Nó giống như một phòng khách trong một mô hình nhà ở Liên Xô với không gian hạn chế, trang trí cơ bản của một chiếc bàn nhỏ với một số ghế, khăn trải bàn đan móc, tủ gỗ và một số áp phích Liên Xô trên tường.
Nhiều du khách có ấn tượng ban đầu không mấy tích cực về nhà hàng bởi họ cảm thấy như đang xâm phạm vào cuộc sống riêng tư của gia đình chủ quán và không cảm thấy thoải mái. Nhà hàng sử dụng một số bản nhạc từ thời Xô Viết làm nhạc nền. Đáng ngạc nhiên là nhà hàng luôn chật kín khách, tất cả thực khách ở đây dường như biết rõ về nơi này và biết rõ về nhau.
Những năm 1970 không phải là thời kỳ tuyệt vời đối với Liên Xô. Thực phẩm khan hiếm và mọi người phải xếp hàng để mua những thứ cơ bản như bánh mì và khoai tây. Nhưng những gì sinh viên Việt Nam nhận được vẫn tốt hơn nhiều so với ở Hà Nội, Do thiếu lương thực, mỗi người chỉ có thể nhận được 10kg gạo và 300gram thịt một tháng. Hà Nội, dù bị tàn phá và thiếu thốn mọi thứ nhưng vẫn tập trung mọi nguồn lực để chống lại cuộc chiến không cân sức với cường quốc quân sự số 1 thế giới. Những gì chúng ta có thể có ngày hôm nay trong một bữa ăn, đã từng là những gì thế hệ cha mẹ chúng ta có trong một tháng thời chiến.
Nhiều thực khách tới đây để hồi tưởng về thời thanh xuân tại Liên Xô cũ của mình. Họ đánh giá đồ ăn ở đây ngon hơn nhiều so với những gì họ từng trải qua khi còn là sinh viên. Thực khách có thể chọn thực đơn với một đĩa thịt nguội Nga đủ loại bao gồm xúc xích Ý và mỡ lợn muối. Dưa chuột non muối thái lát và tỏi nên là một món ăn kèm cho các món thịt thường được dùng với một ly vodka của Nga. Tiếp đến là món súp borsch, hoặc bất kỳ món súp nào khác. Borsch màu đỏ là một món súp khá ngon miệng. Vị chua ngọt từ bắp cải muối tạo nên hương vị thơm ngon, dễ ăn giống như món bắp bò hầm với cải chua của Việt Nam. Kết quả của việc ninh nhừ thịt bò và khoai tây trong nhiều giờ đã mang đến cho món súp của nhà hàng một hương vị mượt mà ngay khi bạn nhấm nháp thìa đầu tiên. Borsch được sử dụng phổ biến trong các nền văn hóa Slav nhưng mỗi gia đình có những mẹo và bí quyết riêng. Món tiếp theo, hoặc món thứ hai, như truyền thống Slavic có, có thể là thịt, cá hoặc bánh bao pelmeni ăn kèm với kem chua. Thực khách cũng có thể chọn cá hun khói, salad Nga, bánh mật ong Meldovik và thưởng thức đồ uống tự làm bao gồm Kvas và Kompot.
Café CCCP không phải là một quán ăn nổi tiếng nhất Hà Nội nhưng đây là địa chỉ thân thuộc cho những người đã từng có thời gian sinh sống và học tập tại Liên Xô cũ. Đối với họ, Café CCCP thật thân thương và gắn bó, là nơi họ có thể sống lại thời thanh xuân của mình.