Cánh chim tự do - Ladakh

Cánh chim tự do - Ladakh
Sau hành trình khám phá Himalaya ở Nepal, tôi đặt chân đến Ladakh, vùng đất Phật giáo bình yên ở phía bắc Ấn Độ.

Qua khung cửa kính, xa xa tuyết đã phủ dày hơn trên những dãi núi. Ở thị trấn Leh, lác đác vẫn còn bè tre chắn mền éch, một vài cô chú tiểu thương cò mình trên đám thảm ấm bên vệ đường, bạn rau cải xanh cùng mấy quả táo chín đỏ mọi thơ học sau vườn nhà. Mỗi lần đặt chân đến Ladakh, những điều bình dị này làm tôi thấy tâm hồn mình bay bổng, bình an một cách lạ lùng. Ladakh!

Sáng hôm ấy trời rất đẹp, khi mát trời và rồi những tia sáng đầu ngày xuyên thẳng trần, cùng là lúc tôi và một chú tiểu xe người bản địa xuất phát từ trung tâm Leh đến một tu viện Phật giáo lâu đời nhất ở Ladakh. Tôi quay sang hỏi chú tiểu xe tên là Padma: "Chú, Ladakh có nghĩa là gì vậy ạ?", "Ladakh mang ý nghĩa là vùng đất của những con đèo cao. Nơi này nổi tiếng với những ngọn đèo chót vót, với đại Himalaya hùng vĩ và sự đa dạng về văn hoá, tôn giáo. Ngoài những điểm đến tuyệt đẹp như thung lũng Nubra, đèo Khardung La, hồ Pangong, lạng Turtuk... vùng đất tách biệt ở Himalaya này còn được biết đến với nhiều tu viện Phật giáo trải dài khắp nơi. Người dân ở đây làm kinh tế chủ yếu từ du lịch. Ngoài ra, chúng tôi còn trồng bạc má, táo, mơ và rau củ quả rồi đem đến thị trấn để bán."

GẶP GỠ CÁC TIỂU LẠT MA Ở TU VIỆN CỔ

Sau vài tiếng băng qua những ngôi làng nhỏ, trên những cung đường khúc khuỷu đầy gió và sỏi cát đặc trưng của Ladakh, xe chúng tôi dừng chân ở một tu viện trên sườn đồi. Đây là một tu viện cổ rất đẹp được bao quanh bởi những hàng dương cao vút, mây và tuyết trắng giăng phủ kín nhưng dãy núi trập trùng phía xa. Thấy vị khách lạ mặt đến, cả tu viện khoảng hơn chục đứa trẻ và vài thầy cô ra cười chào, hòa như thế người thân đã xa trở về. Nở cười hiền hòa, tất cả luôn miệng nói "Julley", câu nói đặc trưng mà người Ladakh dùng để chào hỏi, tạm biệt và cảm ơn.

Các thầy cô và một vài bản tiểu Lạt Ma nhất định mời tôi dùng bữa trưa. Vẫn tấm màn che cửa sẫm màu, bên trong gian bếp, các tiểu Lạt Ma khúc khích cười bung mời tôi đĩa Momo rau củ cùng bát súp trứng nóng. Dưới mái hiên trường, chúng tôi vui vẻ nói cười và dùng bữa cùng nhau. Lũ trẻ không ngừng hỏi tôi những điều về Việt Nam, tôi kể các em nghe về con trâu, hoa sen trong đầm hay những trái dừa nước ở quê hương mình.

Sau một hồi nói cười, lũ trẻ chăm chú mở tivi xem chương trình mà chúng yêu thích. Phía sau căn phòng, nắng hắt những vết sáng trắng mạnh qua tấm rèm thưa, sưởi ấm cho chúng tôi. Nhìn vào ánh mắt tinh khôi và sự vô tư của lũ trẻ, tôi ước mình được trẻ lại, hạnh phúc ngắm cảnh thế giới bằng lăng kính trong ngần. Tôi tự hỏi, tại sao một nơi khí hậu và địa hình khắc nghiệt như vậy mà mọi người vẫn vui vẻ, hạnh phúc đến thế. Từ những cô, chú bán táo và mơ ở chợ Leh, hay những em bé mặt tròn xoe, má đỏ ửng giữa đất trời Himalaya cho đến các tiểu Lạt Ma ở tu viện cổ này. Sâu thẳm trong đôi mắt họ, tôi thấy sự bình yên và lạc quan. Đưa máy lên chụp một tấm ảnh, qua ống kính, khuôn mặt của các tiểu Lạt Ma hiện lên trong trẻo và rạng ngời. Tôi đặt tên cho tấm ảnh của mình là "Sự hài lòng mang đến bình yên" (acceptance brings peace), bởi quan sát những con người ở đây, tôi nhận ra rằng khi mình học cách chấp nhận, hài lòng và biết ơn với những gì mình đang có, cuộc sống mới nhẹ nhàng, lòng mình mới bình an. Tôi la cà thêm một vài vòng khám phá tu viên cổ rồi chào tạm biệt thấy cô và lũ trẻ, hứa với chúng sẽ trở lại cùng vài món quà nhỏ từ Việt Nam vào lần sau.

Xe tiếp tục lăn bánh, đưa tôi qua những ngoạn đèo, luộc qua các tu viện Phật giáo nằm cheo leo trên lưng chứng núi, những thung lũng sâu thẳm và những con suối xanh trong nhìn tỏ tận đáy. Sự hùng vĩ của thiên nhiên Ladakh rất khó để có thể viết thành lời. Đưa mắt qua khung cửa kính nhìn về những dãy tuyết sơn hun hút phía xa, bất chợt câu hát yêu thích của mình vang lên:

"When all the rain keep falling down, the world doesn't stop spinning round
What's in your heart, it's hard to find
But getting lost is being found, I hope I can find my paradise."


(Khi những con mưa roi xuống, thế giới vẫn không ngưng quay
Tìm ra thứ thực vị điều gì, thật khó đoán
La cà vạn dặm cũng là cách tôi tìm thấy chính mình
Hy vọng tôi sẽ tìm thấy miền đất của riêng mình.)

Đúng vậy, có lẽ tôi sẽ ở lại Ladakh một thời gian nữa, ngắm nhìn đất trời Himalaya bằng lăng kính của một tiểu Lạt Ma vô tư và trong sáng. Với tầm thế của một đứa trẻ, tôi biết rằng Ladakh và những ngọn tuyết sơn hùng vĩ chính là miền đất hứa của mình ở Bắc Ấn.

Bài viết mới